Người giàu dạy con về tài chính

0
63

Theo thống kê, chỉ có 5% dân số là người giàu, còn lại 95% dân số là những người không giàu. Vậy người giàu họ dạy con về tài chính như thế nào?

Nhiều người giàu luôn nói với con họ rằng: họ không có tiền. Nhiều người nghèo thường chỉ biết than vãn mình nghèo và không nói cho con họ biết về giá trị của đồng tiền. Cũng có nhiều người giàu đầu tư tiền bạc và tập trung cho con cái bằng việc học hành – là những điểm số cao, để rồi sau đó con cái đi làm một công việc ổn định. Có người giàu lại dạy con mình bằng những từ ngữ, hình ảnh liên quan đến tài chính.
Tài sản và tiêu sản: sự khác nhau giữa người giàu và người nghèo Trong rất nhiều năm, nhiều người giàu có những bức vẽ và sử dụng những từ ngữ đơn giản để con cái hiểu được những biệt ngữ và sự vận động của đồng tiền. Nhiều năm sau họ tiếp tục dạy cho con cái những con số liên quan đến tiền bạc. Chính điều này đã cho những đứa trẻ biết được những con số về tài chính, con cái họ sẽ có một nền tảng và tư duy về tài chính. Họ dạy cho con mình biết thế nào là tài sản và tiêu sản. Đó chính là sự khác nhau giữa người giàu và người nghèo. Họ nói với con họ rằng, nếu muốn trở nên giàu có, con phải đọc được và hiểu được các con số; Người giàu kiếm được tài sản, còn người nghèo và trung lưu chỉ kiếm được tiêu sản. Tài sản bỏ tiền vào túi, còn tiêu sản thì lôi tiền ra khỏi túi. Nếu muốn trở nên giàu có, hãy mua tài sản, nếu muốn trở nên nghèo đi, hãy mua tiêu sản. Nếu bạn muốn giàu có, phải hiểu biết về tài chính. Đó chính là điều mà người giàu thường nhắc hàng ngàn lần cho con cái của họ. Vậy, những lời nói này, liệu những đứa con của họ có hiểu không.
Bắt đầu từ công việc lao động làm thuê Có nhiều người giàu thường muốn con cái mình học hành chăm chỉ, có trình độ chuyên môn cao để có công việc tốt, kiếm được nhiều tiền. Có nhiều người giàu khuyến khích con mình học để trở nên giàu có, hiểu biết về tiền bạc và học cách bắt tiền bạc phải làm việc cho mình. Việc đầu tiên là họ sẽ cho con mình học tập cách làm giàu bằng cách cho những đứa trẻ 9 tuổilàm việc 3 tiếng vào ngày nghỉ. Người cha trả cho con 10 xu/ 1 giờ làm việc. Những đứa trẻ sẽ làm những công việc đơn thuần – mà chúng cho là chán ngấy với những thùng hàng, khói bụi,… Sau đó ít tuần, người cha trả lương cho đứa trẻ 30 xu/1 giờ. Rồi đứa trẻ đang đối mặt với cuộc đời mà trường học không bao giờ có. Cậu bé bức xúc, đòi tăng lương giống như những người lao động khác, vì 30 xu không đủ mua những cuốn sách mà cậu bé yêu thích. Cậu bé cho rằng người cha quá keo kiệt và bóc lột sức lao động của một đứa trẻ 9 tuổi. Người cha cho rằng, đứa trẻ bức xúc đòi tăng lương, nếu không được, lại đi tìm một công việc khác lương cao hơn, hoặc chấp nhận làm mức lương thấp, và đối phó với những khó khăn về tài chính, vì họ lao ngại phải bắt đầu lại từ đầu. Đó là cái giá của việc học một nghề nghiệp nào đó, rồi phải làm việc vì tiền,… và nổi cáu với ông chủ. Cậu bé dường như cũng chưa hiểu cha mình nói gì. Người cha nói rằng, con hãy nhân tiền lương của mình mỗi tháng cho 50 năm sau, thì sẽ biết mình phải làm gì suốt 50 năm. Vì vậy, con phải học cách khiến tiền bạc phải làm việc cho mình. Rồi cậu bé cũng hiểu phần nào về đồng tiền. Và chấp nhận làm việc không lương cho người cha khi được yêu cầu, bởi vì “học không phải vì tiền” là câu nói đầy kiêu hãnh của một đứa trẻ 9 tuổi.
Sau vài tuần, người cha đến và thỏa thuận tăng lương cho cậu bé, từ 25 xu lên 1 đô-la, 2 đô-la và 5 đô-la. Cậu bé vẫn ngơ ngác. Văng vẳng bên tai cậu bé là hãy nắm được sức mạnh của đồng tiền,… Đó là những điều mà đứa trẻ 9 tuổi chưa hiểu được. Mấy năm sau đó, cậu bé đã sáng tỏ nhiều điều mà cha mình đã dạy.

USA, New Jersey, Jersey City, Father and son (8-9) putting money into piggybank

Đứa trẻ sẽ hiểu về giá trị của những con số
Đi làm cho cha, đồng nghĩa với việc phải bỏ đi sở thích đọc truyện tranh. Với đồng lương ít ỏi như vậy, tiền đâu mà mua tranh. Chỉ có cách là làm cho cửa hàng. Nhà cậu có một tầng hầm rộng, nên cậu bé dùng căn phòng chất đống hàng trăm cuốn truyện và khai trương cửa hàng. Khách hàng chính là bọn nhỏ. Cậu bé thuê 1 người làm thủ thư, người này có nhiệm vụ thu 10 xu /1 đứa trẻ khi vào thư viện, và đọc truyện tranh thoải mái, thay vì phải mua 1 truyện tranh giá đã 10 xu.
Cậu bé làm việc cho người cha không lương đã buộc đứa trẻ phải suy nghĩ và tìm ra cơ hội kiếm tiền. Khi mở cửa hàng truyện tranh, đứa trẻ đã tự quản lý tài chính, không còn là người làm thuê cho cha mình. Cậu bé đã học rất nhiều từ người cha mình.

VIVIAN ĐỖ